Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

TRIỆU TỬ DƯƠNG, HOA QUỐC PHONG VÀ VINH NGHỊ NHÂN VỀ CUỐI ĐỜI ĐÃ NHIỀU LẦN XIN RA KHỎI ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC?


TSYG: Theo The Epochtimes, ba cựu lãnh đạo của Trung Quốc là Triệu Tử Dương, Hoa Quốc Phong và Vinh Nghị Nhân đã từng nhiều lần xin ra khỏi Đảng CSTQ, nhưng đều bị bác bỏ.
Trường hợp ông Triệu Tử Dương
Triệu Tử Dương là Thủ tướng và là một kiến trúc sư cải cách dưới thời Đặng Tiểu Bình từ năm 1980 đấn 1987, và là Tổng bí thư Đảng CSTQ từ 1987 đến 1989.
Ông bị cách chức tháng 5-1989 và bị quản thúc tại nhà suốt gần 16 năm sau đó cho đến khi qua đời vào tháng 1-2005, lý do là ông đã biểu lộ tình cảm của mình với các sinh viên biểu tình tại Thiên An Môn.
Theo trang web Kan Zhong Gui, một nguồn tiếp cận với các cấp cao nhất của Đảng CSTQ, ông Triệu Tử Dương đã hai lần nộp đơn (xin ra khỏi Đảng) lên Giang Trạch Dân, người đã thay ông làm Tổng bí thư.
Giang Trạch Dân, người ủng hộ chủ trương đàn áp các sinh viên Thiên An Môn và truy nã những người bất đồng chính kiến sau vụ thảm sát Thiên An Môn, đã không bao giờ chấp nhận đơn của Triệu Tử Dương.



Ông Triệu Tử Dương cầm loa kêu gọi sinh viên ngừng biểu tình
 ở Thiên An Môn. Phía Sau ông là trợ lý Ôn Gia Bảo.

Trường hợp ông Hoa Quốc Phong
Năm 1978, Hoa Quốc Phong là Tổng bí thư Đảng CSTQ, Chủ tịch quân ủy trung ương, Chủ tịch nước CHND Trung Hoa.
Ông được cho là con của Mao Trạch Đông và lên hàng ngũ lãnh đạo với sự bảo trợ của Mao.
Theo tạp chí Chengming của Hong Kong, năm 2001, Hoa Quốc Phong là ủy viên Trung ương, đã không tham dự Đại hội lần thứ 16 Đảng CSTQ. Sau đó Hoa Quốc Phong nộp đơn yêu cầu ra khỏi Đảng CSTQ lần đầu tiên.
Trong cuộc họp báo của Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 6-11-2001, một nhà báo Nhật Bản đã hỏi người phát ngôn Zhu Bangzao: “Có phải ông Hoa Quốc Phong đã yêu cầu được ra khỏi Đảng CSTQ?”
Zhu trả lời rằng: “Đây là việc vượt quá phạm vi nhiệm vụ của tôi. Đề nghị quí vị không bao giờ hỏi những câu hỏi loại này trong các cuộc họp báo tương lai của Bộ Ngoại giao”. Sự né tránh của Zhu cho thấy việc Hoa Quốc Phong yêu cầu được ra khỏi Đảng là đúng.
Năm 2005, một số phương tiện truyền thông báo cáo rằng Hoa Quốc Phong đã gủi yêu cầu tương tự cho Tổng bí thư Hồ Cẩm Đào, và cáo buộc Đảng CSTQ đã phản bội quyền lợi chính đáng của nông dân và công nhân, trong khi đó lại phục vụ cho lợi ích của quan chức tham nhũng và tư bản.
Cũng theo các báo cáo trên, tất cả quản lý văn phòng, vệ sĩ, thư ký, tài xế của Hoa Quốc Phong cũng đều nộp đơn xin ra khỏi Đảng.



Mao Trạch Đông nói với Hoa Quốc Phong:

"Chú làm việc, tôi yên tâm"
Trường hợp ông Vinh Nghị Nhân
Theo tạp chí Trend tháng 11 năm 2005 của Hong Kong, Vinh Nghị Nhân đã bốn lần xin vào Đảng. Ba lần đầu ông bị từ chối vì Đảng  CSTQ cho rằng nếu không phải là đảng viên, ông Vinh sẽ làm được nhiều việc hơn cho Đảng. Ông Vinh là một doanh nhân giàu có và là một cố vấn kinh tế trung thành với Đảng. Năm 1978, theo quyết định của Đạng Tiểu Bình mở cửa nền kinh tế, ông Vinh đã thành lập các tổ chức giúp mang lại các nguồn đầu tư lớn của phương Tây vào Trung Quốc.
Tháng 4-1985, sau khi nộp đơn lần thứ tư, cuối cùng ông Vinh cũng được chấp nhận trở thành đảng viên.
Sau đó, ông Vinh yêu cầu thoái Đảng ba lần.
Lần đầu tiên là để phản đối vụ thảm sát Thiên An Môn ngày 4-6-1989. Trước đó ông đã yêu cầu lãnh đạo Đảng cần phải đàm phán với sinh viên.
Thay vì trừng phạt Vinh Nghị Nhân vì đã phá vỡ qui tắc của Đảng, năm 1993, ông được cử giữ chức Phó Chủ tịch nước CHND Trung Hoa.
Lần thứ hai ông yêu cầu ra khỏi Đảng là vào năm 1996, sau một cuộc cãi nhau với Giang Trạch Dân. Trong một cuộc họp Bộ chính trị, ông Vinh đã chỉ trích tham nhũng trong Đảng, và nhận xét của ông đã làm cho Giang Trạch Dân cảm thấy bị xúc phạm.
Cũng sau một cuộc tranh luận với Giang Trạch Dân vào tháng 6-2000, ông Vinh lần thứ ba yêu cầu được ra khỏi Đảng.
Buổi sáng ngày 19-11-2005, trước khi qua đời, Vinh Nghị Nhân đã đưa ra tuyên bố cuối cùng. Ông nói rằng: không thể hy vọng gì vào một đảng chính trị đã đánh mất nguyên tắc của mình, chỉ biết theo đuổi tiền và lợi nhuận, và nhất là khi đảng đó không bị kiểm soát bởi luật pháp được xây dựng từ nhân dân.


Vinh Nghị Nhân đang tranh luận với 

Giang Trạch Dân trong một phiên họp



Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

VỤ KIM JONG UN XỬ TỬ CHÚ DƯỢNG BẰNG 120 CON CHÓ ĐÓI: BAO GIỜ TA CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC NHƯ HỌ?


Cả ngày hôm nay mình bận đi làm nên mãi đến tối mới vào mạng đọc tin. Đọc đến bài trên báo Thanh Niên: Kim Jong Un cho chóđói ăn thịt ông Jang Song Thaek, (bản tin gốc ở đây), bỗng dưng mình cảm thấy tay chân bủn rủn, xây xẩm mặt mày vì … choáng.
Choáng vì hình thức xử tử ghê rợn và tàn bạo hơn cả thời trung cổ: Ông Jang Song Thaek cùng với 5 cộng sự bị lột trần truồng rồi bị đưa vào chuồng cho 120 con chó bị bỏ đói từ 3 ngày trước ăn thịt trước sự chúng kiến của Kim Jong Un và 300 cán bộ cao cấp.
Choáng vì không thể hình dung nổi một người trẻ tuổi như Kim Jong Un có thể nghĩ ra cách xử tử mới kinh tởm đến mức phát nôn ọe đến như thế.
Choáng vì Kim Jong Un đã dùng cách xử tử có một không hai này cho chính ông chú dượng, người đã từng dìu dắt, nâng đỡ và bảo vệ y từ những ngày đầu cầm quyền.
Chợt nhớ lại bài trả lời phỏng vấn của ông Đại sứ Việt Nam Lê Quảng Ba tại Bình Nhưỡng bốc mùi nâng bi Bắc Triều Tiên (ở đây), trong đó có câu nổi tiếng: Không biết bao giờ ta có thể làm được như họ, mình lại choáng!




Ngày xưa dượng cháu mặn nồng
Bây giờ ông dượng, cái lông (cũng) không còn
Ngày xưa cháu mới lên non
Dượng thời chăm bẵm, ngỡ còn hơn cha
Bây giờ dượng cháu chia xa
Dượng chui bụng khuyển, xót xa linh hồn
Lũ chó được bữa tiệc ngon
Hỏi rằng cháu Ủn sẽ còn bao lâu?
Gâu gâu gâu? Gâu gâu gâu?

Phải chăng cái tay Kim Jong Un này cho rằng hình thức xử tử man rợ như thế là việc làm nhất cử đại tiện, ấy quên, đại lưỡng tiện: không tốn thuộc độc và đạn súng máy, lũ chó được bữa no nê ngon lành, lại khỏi phải chôn cất mất thì giờ, tốn quĩ đất? Còn người dân Bắc Triều Tiên thì ngày càng kinh sợ mà phải cúi đầu thấp hơn nữa để thần phục y nhiều hơn?
Với vụ xử tử kinh tởm và ghê rợn đến độ mất nhân tính này ở Bắc Triều Tiên, thưa ông Lê Quảng Ba, bao giờ ta 'mới làm được như họ'?






Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

TIN TỐT LÀNH ĐẦU NĂM 2014: THỦ TƯỚNG ỦNG HỘ ĐƯA HOÀNG SA, TRƯỜNG SA VÀO SÁCH GIÁO KHOA
















Ảnh chụp màn hình lúc 16h ngày 01-01-2014

Theo VNN, chiều 30-12, tại trụ sở Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có buổi làm việc với Hội Khoa học lịch sử Việt Nam.
Tại buổi làm việc, Chủ tịch Hội, GS Phan Huy Lê kiến nghị đưa việc phổ biến kiến thức về biển Đông và chủ quyền biển, đảo Hoàng Sa - Trường Sa vào sách giáo khoa (SGK) phổ thông. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho rằng hiện trong chương trình giảng dạy ở các cấp học đã có nội dung này nhưng chưa đủ, chưa nhất quán, chưa cụ thể. Ông ủng hộ việc đưa những nghiên cứu đã rõ, đã được khẳng định về Hoàng Sa - Trường Sa vào SGK. Thủ tướng yêu cầu Bộ GD&ĐT chủ trì, phối hợp với Bộ Ngoại giao, thống nhất về cấp học, mức độ để đưa rõ vấn đề Hoàng Sa - Trường Sa khi tiến hành chương trình đổi mới xây dựng SGK phổ thông sau năm 2015.
Hội Khoa học lịch sử Việt Nam cũng kiến nghị Chính phủ về một trung tâm tư liệu biển Đông trực thuộc Cục Văn thư Lưu trữ Nhà nước để thống nhất đầu mối lưu giữ các tài liệu gốc, phục vụ đấu tranh bảo vệ chủ quyền cũng như khai thác nguồn lợi biển, đảo về lâu dài.
Thủ tướng đồng ý về chủ trương và giao các bộ Nội vụ, Ngoại giao, Quốc phòng nghiên cứu triển khai.

Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2013

MỜI ÔNG ĐẠI SỨ LÊ QUẢNG BA ĐỌC LẠI THƯ CỦA ROBERT MUGABE GỬI CHÁU KIM JONG UN YÊU QUÍ

TSYG: Mấy hôm nay mình 'được' đọc hai bài trả lời phỏng vấn của báo Lao động, theo phong cách "nâng bi" của ông Đại sứ Việt Nam tại Triều tiên mà chưa có thời gian để "nói lại cho rõ". Chợt nhớ vào năm 2012 sau khi Kim Jong Un lên ngôi, mình có post một loạt bài về Bắc Triều tiên, trong đó có THƯ CỦA ROBERT MUGABE GỬI KIM JONG UN, thôi thì xin ngài đại sứ dùng tạm, dù có thể không ngon miệng lắm. Nhân thể mời ngài đọc qua loạt bài nói trên, để ngài chia sẻ tâm tư với chúng tôi rằng: nâng bi một người như Kim Jong Un cũng như ông nội, rồi bố của anh ta, và cả cái chế độ quái dị ở Bắc Triều tiên cũng như nhiều chế độ độc tài khác là một việc rất chi là "bốc mùi", do vậy không nên làm trước báo giới và người dân Việt Nam, ngài đại sứ ạ.
Đây, mời ngài:



Phần 1: Ký ức về ông nội của Kim Jong-un

Cháu Kim Jong-un yêu quí,
Bác mới vượt qua cơn bạo bệnh và trở về từ Singapore được một tuần nay. Căn bệnh ung thư tiền liệt tuyến quái ác làm cho những năm tháng cuối của đời bác vô cùng khó chịu và bức bối. Nhân cơ hội này, một số phe nhóm trong nước bắt đầu tính chuyện đấu đá phân chia quyền lực. Bên ngoài, bọn đế quốc thực dân cũng thừa nước đục thả câu, tung tin đồn xằng bậy rằng bác sắp chết, làm cho bộ máy thông tin của bác cứ phải suốt ngày chạy theo chúng nó để ngăn chặn, sửa chữa, cải chính … nên bác đang mệt lại càng mệt thêm.
Cháu Un yêu quí,
Đây là lần đầu tiên bác gửi thư cho cháu đấy. Cháu biết không, trước đây bác đã từng nghĩ cha cháu, ông Kim Jong-il vĩ đại sẽ chọn người khác kế nghiệp, cầu Chúa luôn phù hộ cho ông ấy ở bên kia thế giới. Cháu là con út, ngoại hình của cháu lại giống như cái thằng “Em Chả” bên xứ Việt nam nên bác chẳng có chút mảy may nào cho rằng cháu sẽ được chọn thừa kế ngai vàng. Nhưng bác đã nhầm, và cả thế giới bao la rộng lớn này cũng đã nhầm, cái sự nhầm lẫn cũng là chuyện thường tình thôi, điều cơ bản là bác đã biết mình nhầm. Đến bây giờ bác mới hiểu một người cẩn trọng và bí hiểm như ông Kim Jong-un vĩ đại cha cháu đã chọn ai thì hẳn phải có lý do của nó. Chỉ có điều không ai hiểu được một cách cụ tỉ (nghĩa là cụ thể và tỉ mỉ) lý do đó là gì, ngoài việc ông ấy không muốn để lọt ngôi báu vào tay dòng họ khác, gia tộc khác. Bác có lời chúc mừng đến cháu, chúc cháu cầm quyền được lâu để có thể phá vỡ kỷ lục mà bác đã tốn bao thời gian công sức của bác và tốn bao xương máu của người khác mới tạo ra. Nếu ông Trời phù hộ cho cháu không bị ung thư, đột quị, tai nạn giao thông, hoặc bị bọn đế quốc thù địch tham tàn ám sát bằng thuốc nổ hoặc thuốc độc, mà cháu cầm quyền được đến 88 tuổi như bác bây giờ thì vị chi cháu sẽ ngồi ngai vàng được đúng 60 năm, một con số kỷ lục của mọi thời đại đấy cháu ạ.
Cháu Un yêu quí của bác,
Ông nội của cháu hơn bác đúng một con giáp nghĩa là hơn bác12 tuổi. Còn bác lại hơn cha cháu 21 tuổi. Về tính cách thì bác và cha cháu gần giống nhau hơn, nhưng còn về kỷ niệm trong cuộc đời thì ông nội cháu và bác lại có phần sâu sắc hơn. Giờ đây tuy bác đã 88 tuổi, nhưng bác vẫn có thể ưỡn thẳng bộ ngực còm, tự hào mà nói với cháu rằng : không có ông nội cháu thì không có bác như ngày hôm nay. Nói một cách vắn tắt là : không có Kim thì chẳng có Mu. Thi thoảng nhớ tới ân nhân của bác khi xưa là ông nội cháu, bác hay bật xem lại cái video dưới đây, tự nhiên nước mắt cứ chảy dài trên má, ướt hết cả áo của bác, rồi ướt lây xuống cả một số khu vực khác nữa. Ôi, bác nhớ và biết ơn ông nội cháu biết chừng nào.

Cháu có biết không, vào những năm 1970, Liên minh quốc gia châu Phi Zimbabwe (ZANU) do bác lãnh đạo được sự cho phép của ông nội thân yêu của cháu, đã lập một căn cứ bí mật trong một khu vực rộng lớn cách thủ đô Bình Nhưỡng khoảng 15 km. Đã có hàng ngàn chiến sĩ của ZANU được huấn luyện kỹ chiến thuật du kích siêu đẳng tại nơi đây dưới sự dạy dỗ của các chuyên gia Trung quốc, Triều tiên. Một căn cứ tương tự như vậy cũng đã được ông nội cháu giúp bác lập ra trên đất láng giềng Mozambique. Ôi nhớ lại, cái thời chiến tranh du kích ấy mới hào hùng làm sao. Bọn da trắng bị lực lượng của bác phục kích, cài mìn, đặt bom liên tu bất tận, không cách gì chống đỡ nổi, và mỗi khi chúng chuẩn bị phản công, càn quét là các chiến sĩ của bác lại mau chóng rút về bên kia biên giới, vừa chạy vừa vỗ vỗ vào mông lêu lêu chúng nó. Các đoàn xe, trại lính, công binh xưởng kỹ thuật và hậu cần của bọn da trắng bị phá hủy tan tành. Chúng chịu hết xiết và đã phải ký với bác Hiệp định công nhận nền độc lập của Zimbabwe năm 1979, và năm 1980 bác lên làm Thủ tướng đấy cháu ạ.
Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu. Khi đã giành được độc lập, có những thế lực phản động người da đen lại muốn giành lấy quyền lực và cả quyền lợi nữa, từ tay bác. Điển hình nhất trong đám này là Liên minh Nhân dân châu Phi Zimbabwe (ZAPU) do Liên xô hậu thuẫn. Đã đành là cùng nhau kề vai sát cánh kháng chiến chống thực dân cho đến khi độc lập, nhưng đến khi có quyền lợi thì làm sao bác lại để dễ dàng lọt vào tay kẻ khác? Một lần nữa, ông nội cháu lại ra tay cứu giúp bác. Năm 1981, hàng trăm chuyên gia cố vấn Triều tiên đến Zimbabwe giúp trang bị và huấn luyện cho một đội quân tinh nhuệ của bác có biệt danh là Lữ đoàn Zimbabwe thứ Năm. Đội quân này được huấn luyện một cách tuyệt vời, từ kỹ chiến thuật vây ráp tra tấn giết chóc khủng bố cho đến lòng trung thành vô bờ bến với lãnh tụ của họ - là bác. Nhờ Lữ đoàn thứ Năm này, trong năm 1982-1983, bác đã tiến hành các chiến dịch thanh trừng, và có khoảng 20.000 tên phản động chủ yếu là ZAPU đã bị tiêu diệt, chết như ngả rạ.

Kim giảng, Mu phải cúi đầu,
Thấm nhuần "Tự chủ", (để) bước vào lầm than.


À, mà cháu sinh ra vào năm nào nhỉ ? Hình như là 1984 phải không cháu. Cũng vào khoảng thời gian đó, sau khi chiến dịch thanh trừng kết thúc, bác đã sang Triều tiên thăm và đền đáp công ơn trời biển của ông nội cháu đấy. Đấy là một chuyến đi trên cả tuyệt vời, có một không hai trong cuộc đời dài ngoằng ngoẵng của bác. Càng sống lâu sống dai, bác lại càng thấy nó tuyệt vời, vì qua chuyến đi đó bác đã được ông nội cháu chỉ cho những tuyệt chiêu làm thế nào trở thành lãnh tụ của một dân tộc đó cháu ạ. Bây giở ở đất nước Zimbabwe yêu dấu của bác, mọi người ngay cả những người từng bị bác tra tấn cũng đã phải thuộc và thường xuyên hát những bài ca ngợi Robert Mugabe. Các tượng đài ở Zimbabwe mọc lên như nấm, tất nhiên cũng chưa là gì so với 34.000 tượng đài của riêng ông nội cháu trên khắp Triều tiên. Nhưng cái lớn nhất, cái vĩ đại nhất mà bác đã thọ giáo được từ ông nội cháu chính là  học thuyết, là tư tưởng cháu ạ. Cháu phải nhớ thật kỹ, là học thuyết, là tư tưởng cháu nhé. Học thuyết, tư tưởng là chính trị, mà chính trị bao giờ cũng là thống thoái. Nhờ học thuyết « Tự chủ » mà bác cho rằng ông nội cháu có thể sánh vai cùng những nhà tư tưởng vĩ đại nhất của mọi thời đại, còn sau ông nội cháu thì dĩ nhiên là đến bác rồi. Ấy là điều tự nhiên như hơi thở mà thôi cháu ạ.


Tượng đài Heroes ở Harare do Triều tiên xây dựng,
lấy cảm hứng từ tượng đài Juche (Tự chủ) ở Bình nhưỡng.

Tượng đài Juche ở Bình nhưỡng

Bác nay già lắm rồi nên cũng không còn nhớ câu này của ai nữa : Hạnh phúc thay cho những nhà độc tài được cầm quyền ở những quốc gia mà trình độ dân trí còn thấp. Về khía cạnh này thì bác tin chắc rằng bác đang hạnh phúc hơn rất nhiều so với ông nội cháu. Nhưng về truyền thông thông tin thì ông nội cháu, cha cháu và bây giờ là cháu đã làm tốt hơn bác rất nhiều. Thế giới không thể hiểu những chuyện gì xảy ra bên trong nước Triều tiên, kể cả chuyện trên 2 triệu người Triều tiên chết đói những năm 1995-1996. Còn bên Zimbabwe thì mọi chuyện lộ ra tùm lum, bác bực quá cháu ạ. Từ chuyện lạm phát lên tới 231 triệu% đến chuyện tỷ lệ mắc bệnh AIDS vào loại cao nhất châu Phi còn tuổi thọ thì vào hàng thấp nhất thế giới. Từ tỷ lệ thất nghiệp của Zimbabwe là 70% cho đến hơn 80% dân số sống dưới ngưỡng nghèo đói. Lại còn thêm mức lạm phát của Zimbabwe tăng tới 993,6% mỗi năm, thuộc hàng cao nhất thế giới nữa chứ. Bác là bác đã thề với lòng mình  sẽ tìm bắt bỏ tù bằng hết những kẻ tung tin « rất thiệt » về nhà nước Zimbabwe.

Hai bên hai lá quốc kỳ
Ngủ say còn có nghe gì nữa đâu!

Ưu điểm: ngủ nhưng không ngáy!

Cái ly chổng đít lên trời
Ghế Liên hợp quốc, ông ngồi ông thăng!

Những năm gần đây, bác có phần mệt mỏi. Bác rất bực mình là cứ mỗi lần tham dự cuộc họp quốc tế là bác cứ buồn ngủ. Mà đến đó bác lại ngủ ngon nữa mới chết chứ. Cứ đến đó là bác ngủ như chưa bao giờ được ngủ. Mà biết đâu đấy, có khi nhờ vô tâm vô tính như thế nên bác mới sống và cầm quyền dẻo dai cho tới tận hôm nay. Cháu còn trẻ, đừng ngủ nhiều như bác kẻo gương mặt cháu không còn giống « Em Chả » mà lại giống bác Trư thì bất tiện lắm. Tuy sức khỏe có phần yếu đi, nhưng như bao lần bác đã hứa với đồng bào châu Phi, lần này bác cũng hứa với cháu trai yêu quí của bác rằng: Bác sẽ còn tiếp tục cầm quyền cho đến khi giải phóng được người châu Phi cuối cùng.
Thôi thư đã dài, vả lại đã đến giờ bác phải thở oxy và ngậm sâm đây nên bác tạm dừng bút. Sâm Triều tiên chính gốc do ông nội cháu tặng đấy cháu ạ, củ nào củ nấy đều to như quả cà dái dê, ngậm đã lắm. Hẹn cháu thư sau sẽ nói về chuyện giữa bác và cha của cháu cùng vài chuyện khác.

PSBác nghe nói vừa rồi cháu phóng tên lửa, mới bay được hơn trăm cây số thì bị rớt ùm xuống biển à cháu? Cháu phải xem lại thế nào chứ cứ phóng, phóng nữa, phóng mãi thế này thì còn gì sức lực nữa?



Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

MỘT DỰ ĐOÁN BẤT NGỜ NHƯNG CÓ THỂ XẢY RA VỀ VỤ "THẨM MỸ VIỆN CÁT TƯỜNG"


Chiều nay 25-12-2013 trong buổi gặp nhân dịp Noel và tất niên, tình cờ tôi được ngồi với rất nhiều bác sĩ của các bệnh viện hàng đầu ở Sài Gòn.
Các bác sĩ trong buổi gặp đều nhất trí cho rằng trong vụ thẩm mỹ viện Cát Tường, có thể không có chuyện “ném xác” chị Huyền xuống sông Hồng như lời khai của bs Nguyễn Mạnh Tường.
Theo các bác sĩ, một khả năng rất có thể xảy ra là thi thể của nạn nhân đã bị hóa thành nhiều mảnh nhỏ và đưa vào các thùng rác y tế rồi bị đem đi xử lý ngay vào rạng sáng hôm sau một cách tình cờ, không để lại dấu vết.
Theo yêu cầu của các bác sĩ trong buổi gặp mặt tối nay, tôi đăng mấy dòng này, kính đề nghị các cơ quan chức năng quan tâm thêm hướng điều tra mới nói trên. 
Cầu mong hương hồn chị Lê Thị Thanh Huyền sớm được siêu thoát và mong sao vụ việc đau lòng này nhanh được khép lại.
Tâm Sự Y Giáo.



Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

KHOẢNH KHẮC ĐAU THƯƠNG CỦA BỨC TƯỢNG LENIN Ở THỦ ĐÔ KIEV



Đau lòng quá, thật là đau lòng quá!

Thế là bức tượng to nhất, đẹp nhất và là bức tượng cuối cùng của Lenin ở Kiev, thủ đô của Ukraina đã bị người ta kéo ngã lộn nhào và đập phá tan tành!

Ôi! Đâu còn hình ảnh của vị lãnh tụ sừng sững hiên ngang ở Quảng trường Độc lập, ngay giữa trung tâm thủ đô của nước cộng hòa Ukraina một thời trong Liên bang xô viết? 

Ôi! Đâu còn biểu tượng của sức mạnh đến rợn người của chuyên chính vô sản, của chính quyền xô viết, của Treka, của KGB… ở một nước thuộc khối đông Âu cũ?

Không đau lòng sao được, khi chứng kiến (qua video) tượng của Người, bị người ta tròng dây vào cổ rồi hò reo kéo ngã nhào, đầu cắm xuống đất vỡ tan, đúng như câu của Nguyễn Du :”dẫu là đá cũng nát gan lọ người”.

Không đau lòng sao được khi thấy (qua màn hình) cảnh hàng chục người lực lưỡng thuộc "thế lực thù địch" lao vào dùng búa nện những nhát chí mạng, rồi phân phát cho nhau những mảnh vỡ của bức tượng của Người. Rõ ràng là cảnh “xả thịt lột da, nuốt gan uống máu quân thù”!

Buồn hơn nữa khi mà các tờ báo chính thống, không báo nào dám đưa tin và ảnh về vụ kéo đổ nhào và đập tan bức tượng của Người. Có báo mới đưa lên thì đã vội rút xuống, chỉ còn lại vài dòng báo lỗi đơn sơ.

Hu Hu! Quả thật là đau lòng quá!

Dưới đây là một số hình ảnh TSYG cóp-pi từ trên internet nhằm “cực lực phản đối” vụ việc “cực kỳ phản động” này:



















Tròng dây, bắt đầu kéo...


...ngã...

...rơi...


...cắm đầu xuống đất!

Một nhát...




Hai nhát...


... và n nhát...


























... rồi chia "chiến lợi phẩm"


















Ôi báo của tao, chứ đâu phải báo của mày
Mà đòi phải lên tiếng ngay!*

* Xin chân thành cáo lỗi Nhạc sĩ Trương Truyết Mai vì đã "nhại" một câu trong bài Huế tình yêu của tôi.







Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

KHÔNG NHỊN ĐƯỢC CƯỜI KHI NGHE GS VỀ LÝ LUẬN ĐỖ QUANG HƯNG TRẢ LỜI PHỎNG VẤN TRÊN BBC

TSYG: Nghe ông GS lý luận chính trị Đỗ Quang Hưng (ĐQH), Ủy viên Hội đồng lý luận TW, trả lời phỏng vấn đài BBC mà mình không nhịn được cười. Giáo sư gì mà ngộ quá: ăn nói ngô nghê, câu cú thì lộn xộn vô nghĩa, lý luận rặt theo kiểu lý sự cùn, thi thoảng lại còn cà cà...cà lăm Với những ông như thế này tham gia vào Hội đồng lý luận TW mà đất nước không đi xuống thì mới là lạ.
Nguồn: BBC
ĐQH: Đương nhiên cũng như số đông người Việt Nam, tôi nghĩ về một bản hiến pháp như vậy đấy, tất nhiên là tôi tán thành. Hiện nay thì những ý niệm, những vấn đề lớn trong toàn dân như thế này, trong tình hình như thế này thì sự, những cái sự đồng thuận, những cái sự tỉ lệ mà nó cao như vậy đấy thì tôi cho nó cũng phản ánh khách quan về cách suy nghĩ trong Quốc hội và trong các đại biểu Quốc hội thì tôi nghĩ việc ấy cũng là bình thường, và cũng dễ hiểu. Tôi thì tôi thấy như vậy.
PV: Thưa ông, xét trên những nét lớn, những nét cơ bản mang tính chiến lược, hoặc là từ góc độ mang tính cải tổ có ý nghĩa lớn thì bản Hiến pháp sửa đổi lần này so với phiên bản cũ thì theo ông có những thay đổi thật là lớn, thật là chiến lược, thật là cơ bản không ạ?
ĐQH: Đương nhiên là trong quá trình trao đổi, thì tôi có được tham gia một phần nào đấy trong công việc cũng như mọi người dân cũng như là một số tổ chức ở trong tham gia thì chúng tôi thấy rằng là trong những cái bước tiến của ngày hôm nay thì trong cái Hiến pháp, theo tôi cũng có được hai điểm, nếu thuộc vào loại cơ bản thì tôi thấy đúng là những cái cơ bản. Đó là cái vấn đề thứ nhất ấy, thì có lẽ trong cái ngôn ngữ chính trị của một văn bản Hiến pháp như thế này đấy thì những qui định về quyền con người thì tôi thấy là nó có khá hơn trước, có bước tiến tương đối rõ nét.Đấy là vấn đề thứ nhất. Còn vấn đề thứ hai thì tức là các cái vận hành của bộ máy chính trị, mối quan hệ giữa các cái của hệ thống chính trị với người dân v.v… thì tôi cho là cái điểm này cũng là điểm thứ hai mà tự tôi thì tôi ghi nhận là cái điểm, những bước tiến có khá hơn chút (trước?). Đó là hai cái điểm mà tôi ghi nhận được rõ nhất.
PV: Cái phiên bản sửa đổi HP được thông qua lần này đó, thì theo ông có điều gì mang tính cải tổ, và mang tính chất căn bản chiến lược đấy, thì theo ông, nó còn thiếu sót, nó cần phải được thay đổi hoặc tiếp tục nghiên cứu thay đổi trong thời gian tới đây?
ĐQH: Những điều mà nó còn tiếp tục, cần tiếp tục nữa, đúng hơn là một cái mong muốn của những người dân, ít nhất là ở một góc độ nào đó mà người dân như trường hợp như tôi là một người dân chẳng hạn mà tôi đứng nhìn về phương diện xã hội, những phương diện cái bộ luật cao nhất của đất nước thì tôi thấy cũng có những cái mặt cần phải tiếp tục. Thí dụ, như việc đối với tôi thì tôi thấy rằng những cái điều khoản của Hiến pháp ấy, thì những cái phương diện của những cái quan hệ của xã hội, thậm chí của những con người trong cái tương quan đối với xã hội, thì có lẽ đó là cái cần phải tiếp tục đẩy mạnh rõ nhất. Tôi nói một cái thí dụ, như là thí dụ các cái quyền, các cái quyền hạn ấy của các tổ chức xã hội, các cái kể cả của các tổ chức tôn giáo, của các tổ chức nhân dân v.v… thì tôi nghĩ là cũng cần phải có một cái, cái đó là cái cần phải tiếp tục suy nghĩ để mà có thể trong một tương lai nào đó thì sẽ có các tiếp tục, các bổ khuyết và các tăng cường nữa để phản ánh rõ các bước tiến của cái xã hội cũng như là cái yêu cầu của cái dân chủ hóa nó cao hơn nữa, và thích ứng hơn nữa, và nó nó … nó đồng thuận hơn nữa, nó nó … nó hội nhập hơn nữa, thì tôi nghĩ như vậy.
PV: Thưa GS, có cần thiết không và có đúng đắn hay không khi đưa hẳn tên của một cái chủ thuyết vào một cái bản Hiến pháp và coi đó như là một cái kim chỉ nam, một cái gọi là nguyên tắc để là lãnh đạo Nhà nước và xã hội và đưa vào trong Hiến pháp, thì cái bình luận của GS thế nào ạ?
ĐQH: Đây là một trong những cái điều quen, một cái thói quen cũng có và nó đã thành một cái nề nếp suy nghĩ, của một cái diễn ngôn chính trị của một văn bản Hiến pháp kiểu như của Việt Nam. Trong cuộc trao đổi trong quá trình thời gian vừa qua mà sửa đổi thì tôi biết các tầng lớp nhân dân cũng đã trao đi đổi lại rất nhiều, ở góc độ truyền thông cũng phản ánh cái đó. Riêng tôi thì tôi thấy là cái cái cái … cái trong cái tình hình hiện nay ở Việt Nam ấy thì cũng có thể chắc chắn đấy là một cái đã được thông qua và có lẽ cái số đông kể cả trong Quốc hội, người ta cũng thấy là nó vẫn phản ánh một cái gì đó của cái cái … cái thói quen chính trị của cái cái … cái suy tư chính trị của đất nước này là như vậy. Thì tôi nghĩ điều đó cũng có thê nó là như vậy. Thực tế cái khách quan nó là như vậy. Bản thân Quốc hội là cái đại diện của quyền lực nhân dân vì đã bỏ phiếu với mức khá khá … khá là dẫn và khá rất là cao, tán đồng với những diễn ngôn chính trị như vậy thì tôi thấy cái điều đó là vẫn chấp nhận thôi.
PV: Dạ thưa ông, để so sánh nó với các hiến pháp của quốc tế đó, thì thói quen này, hay là cách thức suy tư, diễn ngôn này có bình thường không, có như thông lệ không?
ĐQH: Theo tôi, đương nhiên Hiến pháp bao giờ cũng có cái thông lệ và những cái khác biệt. Thí dụ như bây giờ ta đọc các bản hiến pháp của các nước Đông Nam Á chẳng hạn, mà tôi khi làm cái nghiên cứu tôn giáo thì tôi thấy rất là rõ. Cái cái bản nghiên cứu, à cái bản hiến pháp của các nước ĐNA mặc dù họ có những bước tiến triển rất là tiến bộ so với nhiều thập kỷ trước về phương diện xã hội, dân chủ rồi là v.v… nhưng nếu tôi đọc cái hiến pháp của các cái nước ngay gần VN đây, tôi cũng nhận thấy rằng những dấu vết của những nhà nước nửa thế tục nó vẫn rất rõ, thì làm sao? Những nhà nước ở ĐNA này thì nó rất là tôn giáo, các cái hiến pháp của họ cận thế tục và nửa thế tục thôi. Và những yếu tố của tôn giáo nó vẫn thể hiện khá rõ trong hiến pháp thì điều đó cũng … Tôi thì tôi nghĩ đó là vì cái nhân dân ở đấy, cái tôn giáo ở đấy nó có cái vị trí như vậy và người ta qui định như vậy, thì cũng không thể nói rằng là nó nó … nó có vấn đề gì được, bởi vì nó không giống cái số đông của các hiến pháp còn lại, mà nó lại phản ánh được tâm tư nguyện vọng cũng như cái lịch sử, cái văn hóa của dân tộc ấy, thì nó là như thế. Dùng các chữ diễn ngôn chính trị của Việt Nam bởi vì cũng có thể là bởi vì cái đời sống chính trị và tâm lý xã hội của người Việt Nam vẫn chấp nhận những cái cách như vậy. Thì tôi vẫn nghĩ cái đó nó vẫn có một cái khách quan hiện thực nào đó. Cho nên cái gì mà nó có cái hiện thực thì có thể nó vẫn tồn tại được thôi. Nó nó … nó như vậy.
PV: Thưa ông, có người thì họ đặt vấn đề về điều 4, như ông biết điều này rất nhiều người quan tâm. Họ cho rằng Đảng cộng sản thì cũng là một tiểu thiết chế ở trong một cái thiết chế chính trị của nhà nước đương đại, thì không nên đặt cụ thể ĐCS là một đảng phái mà lãnh đạo một nhà nước cụ thể. Trong trường hợp này thì không biết nhận xét của GS như thế nào? Phải chăng nó thể hiện một cái ý thức hệ trong đó người ta vẫn chưa chấp nhận một thể chế đa đảng đối lập và đa nguyên về tư tưởng, thưa ông?
ĐQH: Đây là một trong những câu hỏi mà mà … mà có thể nói được đặt ra rất là nhiều và bình luận cũng rất là là … là lặp đi lặp lại rất là nhiều năm nay, nhiều năm nay chứ không phải chờ đến cái lúc trao đổi để mà đóng góp, để mà sửa đổi cái bản Hiến pháp, cái điều 4 ấy, và tôi nghĩ rằng về cái điểm này mà nói thì người Việt Nam số đông mà người ta vẫn thấy rằng cái điều này nó vẫn có cái hợp lý và nó phù hợp với điều kiện chính trị của Việt Nam. Thì tôi nghĩ rằng trong cái điều kiện như vậy thì nó nó … nó vẫn có cái hợp lý của nó thôi. Mọi người đều thừa nhận như vậy và số đông vẫn thừa nhận như vậy. Và tôi lại trở lại một cái chỉ số hiện nay có thể có được, đó là của Quốc hội. Cái chỉ số có thể có được có cái cái cái … cái giá trị nó là trong Quốc hội. Bỏ phiếu như vậy mà bọn tôi là những, chúng tôi cũng là những người công dân thì mình tin tưởng vào các đại biểu QH của mình, của cái QH của mình. Người ta cũng đã một cái tuyệt đối như vậy, họ như vậy họ thừa nhận cái cái cái … cái điểm đó như tôi vừa nói lại đã trải qua cái tranh luận rất nhiều rồi thì mặc dù nó có thể điều này điều kia, nhưng mà trong điều kiện của Việt Nam thì có thể đấy là cái điều mà vẫn là cái tiếng nói của số đông. Thế thì tôi nghĩ cái điều đó khi đã là số đông mà đã thừa nhận như vậy thì cũng phải nói rằng cái điều này vẫn còn cái cái … cái lý do tồn tại của nó, tức là cái điều 4 đó.
PV: Dạ thưa GS, vẫn tiếp ở điều 4: trong khoản 3 có qui định nói rằng các tổ chức của Đảng, đảng viên ĐCSVN thì hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật. Thế nhưng hiện nay vẫn chưa có luật vể Đảng, thì theo ông, Nhà nước và Quốc hội có nên soạn một cái luật gọi là luật qui định về các hoạt động của Đảng hay là không ạ?
ĐQH: Ở VN thì không phải chỉ có luật Đảng là chưa có mà tôi nghĩ rằng cái luật của các tổ chức xã hội, tứa là các hội, rồi các tổ chức xã hội cũng còn chưa có, thì tôi nói rằng cái điểm này về cái phần luật Đảng cũng như luật hội tôi vừa nói là nó chưa có, cho nên nó cũng là một vấn đề của trước mắt cần phải có. Ý kiến cá nhân tôi thì tôi thấy như vậy. Còn ở thời điểm nào thì có thể tùy điều kiện chính trị xã hội của VN. Còn cái lần này đó, thì nó cũng thấy rõ các điểm đó là một vấn đề mà mà mà … mà báo chí cũng như một bộ phận dư luận xã hội cũng có đặt ra. Thế còn tôi vẫn có một cái luận điểm rằng: cái gì mà nó hiện thực thì nó là hợp lý. Bởi vì hiện nay có thể số đông trong QH vẫn thấy rằng cái điều đó cũng, nó vẫn có thể chấp nhận được cho nên người ta của đại đại biểu của chúng tôi đã bỏ phiếu tán đồng với nó thì chúng tôi nghĩ cũng có thể chấp nhận. Còn về logic chính trị và cái cái có tính của thời đại nữa thì tôi nghĩ rằng đếnmột lúc nào đó, tôi chưa biết là lúc nào, thì chắc chắn là cũng phải nghĩ đến cái điều đó, cũng như luật hội tôi vừa nói ban nãy…
Mời bà con nghe tiếp phần trả lời của GS Đỗ Quang Hưng tại hai băng trong bài của BBC, còn TSYG thì hết chịu nổi rồi…



Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2013

THÁI ĐỘ BẤT LỊCH SỰ CỦA PUTIN BỊ MỔ XẺ TỚI NƠI TỚI CHỐN

Mời xem lại: GỬI ÔNG PUTIN!
Nhiều tờ báo của Hàn Quốc trong vài ngày qua đã đồng loạt lên tiếng phê phán gay gắt thái độ bất lịch sự của Putin trong chuyến thăm Hàn Quốc mới đây.
Nguyên do là lịch trình chuyến thăm của Tổng thống Nga tới Hàn Quốc được phía Nga đơn phương thông báo sẽ rút ngắn, bắt đầu từ thứ Tư thay vì từ thứ Ba như thỏa thuận ngoại giao của hai bên trước đây. Ấy thế nhưng theo kế hoạch đã bị thay đổi này, ông Putin vẫn đến trễ 30 phút, buộc người đồng nhiệm là nữ Tổng thống Hàn Quốc, bà Park Geun-hye phải chờ đợi. Cuộc hội đàm thượng đỉnh cùng với nhiều sự kiện liên tiếp đã bị đẩy ra sau bữa ăn trưa bắt đầu lúc 3h15 chiều.
Tờ Yonhap chỉ trích phía Nga đã vi phạm nghi thức ngoại giao khi thay đổi kế hoạch và yêu cầu Seoul phải điều chỉnh theo kế hoạch của mình. Tờ báo này còn cho biết Putin có “thói quen” đến trễ trong các cuộc gặp chính thức với lãnh đạo nhiều nước trên thế giới. Cụ thể, vào tháng 9 vừa qua, ông Putin đã tới trễ hơn một giờ đối với cuộc họp thượng định đầu tiên với bà Park Geun-hye tại Saint Petersburg. Còn các vị Tổng thống Mỹ Barack Obama, Tổng thống Phần Lan  Sauli Ninisto và Thủ tướng Đức Angela Merkel cũng đã từng phải chờ đến hai giờ để “được gặp” Putin.
Trong khi đó, tờ Dong-A Ilbo thì chỉ rõ: Sự chậm trễ thường xuyên của Tổng thống Nga Putin là do phong cách sống và các hoạt động ngẫu hứng của ông ta. Theo tờ báo này, Putin đã đến muộn 4 giờ trong cuộc gặp thượng đỉnh tuần trước với Tổng thống Ukraina Viktor Yanukovych. Lý do thực là lãng nhách: Putin “bận” uống rượu với một người Nga đi xe máy tình cờ gặp trên đường đến địa điểm cuộc họp. Các chuyên gia nghiên cứu về Nga cho biết sự chậm trễ thường xuyên của Putin chủ yếu là do lối sống. Một quan chức tại Moscow nói, văn phòng của Putin ở Kremlin thường để trống vào các buổi sáng trong tuần vì thói quen ngủ muộn và dậy muôn của Putin. Tờ báo này cho rằng Putin có thói quen dậy trễ bắt đầu từ thời gian ông ta làm sĩ quan KGB. Một số người nói ông Putin đã phát triển các thói quen của mình sau khi nhậm chức tổng thống vào tháng 3 năm 2000. Cũng theo Dong-A Ilbo, một phóng viên của tờ báo lớn tại Nga Rossiyskaya Gazeta, đã nhận xét rằng thói quen của Putin tương tự như của Joseph Stalin, người đã cai trị Liên Xô trong 29 năm. Vì thói quen dậy muộn này mà Stalin đã nhiều lần để đại biểu nước ngoài phải chờ trong vài giờ ở bên ngoài Kremlin.
Một tờ báo lớn khác của Hàn Quốc là KoreanTimes thì thẳng thắn kêu gọi: Putin, hãy đúng giờ vào lần sau! Tờ báo này phê phán Putin: Việc Nga đơn phương thay đổi lịch trình của Putin ngay trước chuyến thăm cho thấy sự thiếu tôn trọng to lớn dành cho Hàn Quốc và Tổng thống Park Geun-hye.
Tờ KoreanTimes bức xúc khi nhắc lại rằng đây không phải là lần đầu tiên ông Putin cư xử thiếu đàng hoàng. Trong cuộc gặp bên lề G20 vào tháng Chín, Tổng thống Hàn Quốc, bà Park Geun-hye cũng bị đối xử theo cách của Putin: cuộc gặp bị trễ 2 giờ so với lịch trình trước đó. Tờ báo mô tả: Putin không hề có lời xin lỗi hay giải thích về sự chậm trễ này. Dù rất mệt mỏi nhưng bà Park vẫn ngồi một cách lịch sự để nói chuyện. Trong khi đó, Putin chỉ nói các vấn đề được chuẩn bị sẵn với mộtt tờ giấy trên bàn và đôi chân duỗi dài ra một cách thoải mái.

Nàng thì ngồi e lệ
Chân chàng lại duỗi ra
Do bộ phận không nhỏ
Hơi bị mỏi ấy mà!
Tờ báo nhắc lại năm 2008, Tổng thống Lee Myung-bak đến thăm Nga và có cuộc hẹn gặp với Putin lúc 5 giờ chiều tại Nhà khách chính phủ ở Moscow, nhưng đến 6 giờ chiều Putin mới xuất hiện.
Kể về hành vi khó lường của Putin, tờ báo cho biết Putin đã từng tặng Thủ tướng Đức Angela Merkel món quà độc là một con chó đồ chơi khi bà đến thăm Moscow năm 2006, mặc dù ông ta biết rằng bà Merkel rất sợ chó. Chưa hết, trong cuộc họp tiếp theo vào mùa hè 2007 tại Sochi, ông ta mang theo một con chó cưng to lớn của mình thuộc giống chó săn Labrador đen. Nó đứng ngay bên cạnh chân bà Merkel, hít hít cái mũi làm cho bà vô cùng khó chịu.










Chủ khoái chí lim dim
Còn khách hãi thót tim, 
Chó săn tha hồ hít
Chủ sai chó đi tìm
Cái chi?

Có thể coi lời nhận xét của giáo sư Shin Yul tại Đại học Myongji như một kết luận: Putin được biết đến như một nhà lãnh đạo độc tài. Dường như ông ta tin rằng mình có thể tiến hành các hoạt động trên thế giới như trong đất nước của mình. Đó là lý do của những hành vi không thể đoán trước, và thói quen của ông ta cứ thế mà tiếp tục. Đây là một điều đáng lo ngại vì nó sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến mối quan hệ với nhiều quốc gia khác.


Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

KHI CỬ TRI PHÁT BIỂU MÀ THIẾU … I-ỐT!


Mấy bữa rày dư luận viên Vo Văn Ve nhà em cứ chạy ngược chạy xuôi trên chiếc Honda ôm lo kiếm cơm, thỉnh thoảng hóng hớt chờ nghe tin tức từ hội nghị trung ương đảng cộng sản Tàu, nhưng vẫn lặng như tờ. Nghe đâu thì ngày mai mới có tin sốt dẻo từ Bắc Kinh, thôi thì đành chịu. Thân phận dư luận viên kiêm xe ôm như Vo Văn Ve nhà em thì đâu có dám mơ ước gì nhiều ngoài chuyện đủ tiền cơm cháo cho mụ vợ lắm điều cùng với năm con hĩm.
Sau cuốc xe ôm cuối cùng vào lúc 8h30 tối nay, tình cờ đọc được bài trên VnExpress, nhà em buộc phải có mấy nhời.
Ấy là nói về bài Cử tri bức xúc giáo viên dạy thêm thu nhập 50 triệu, trong đó có trích phát biểu của hai vị cử tri là Nguyễn Đức Hương và Trương Đình Khoái.
Theo cử tri có tên Nguyễn Đức Hương: “Lấy dẫn chứng ngay  trong gia đình mình, cử tri này cho biết, tiền học chính của các cháu mội tháng 40.000 đồng song nếu học thêm 5 môn thì phải nộp tới 2 triệu đồng. Mỗi lớp 50 học sinh, mỗi cháu học 2-3 môn và nộp 1 triệu đồng thì thầy cô thu được 50 triệu đồng mỗi tháng. Với số tiền này, không thể nói là đời sống giáo viên khó khăn”.
Thưa với cử tri có tên Nguyễn Đức Hương vài điều:
Điều thứ nhất: ông lấy dẫn chứng ngay từ trong nhà ông, có lẽ ông không biết rằng đây là cách minh họa thiếu thuyết phục nhất, kém hiểu quả nhất, khi đưa cái “gia đình tôi” ra để trình bày. Hơn nữa, ông bảo rằng, nếu học thêm 5 môn thì phải nộp tới 2 triệu đồng. Ôi chao, sao ông cứ bắt con cháu của ông học thêm nhiều đến thế, học thêm đến cả 5 môn cơ đấy. Kinh! Tôi có đề nghị nho nhỏ với ông: mỗi ngày ông cứ cho cháu uống nửa thìa i-ốt là mọi thứ sẽ ổn thôi ông ạ, cùng lắm là sau 2 tháng, cháu chỉ cần học thêm môn tiếng Anh là đủ!
Điều thứ hai: cứ cho những điều ông nói là đúng, mỗi cháu học 2-3 môn thì mỗi cháu phải học với 2-3 thầy cô khác nhau. Thế thì mỗi thầy cô (quá lắm) cũng chỉ thu được 15 triệu đồng mà thôi. Nhiều thầy cô đã từng bị ho lao, ung thư phổi và đã phải cực kỳ vất vả, vật lộn với cuộc sống để kiếm được chút thu nhập từ nghề nghiệp của chính mình đấy ông ạ.
Điều thứ ba: có gì đảm bảo khi chỉ dựa vào suy đoán hết sức chủ quan của cá nhân, để ông nói rằng thu nhập của giáo viên là 50 triệu đồng mỗi tháng, và rồi từ đó ông kết luận cực kỳ tào lao rằng: không thể nói là đời sống giao viên khó khăn?
Còn cử tri có tên Trương Đình Khoái thì phán một câu xanh rờn: “Nhiều cha mẹ không đủ tiền cho con học và mất lòng tin vào giáo viên. Học sinh kém thì phải phạt giáo viên chứ không thể bắt học sinh học thêm”!
Chỉ xin thưa với cử tri Trương Đình Khoái một câu: Nếu ông đã mất lòng tin vào giáo viên ở Việt Nam thì ông nên theo gương của rất nhiều quan chức, hãy cho con ông đi du học Mỹ quốc, Anh quốc, Úc quốc, Pháp quốc, …, để nay mai cháu về giúp cho Cố quốc, chứ đừng để cháu lui cui học ở trong nước rồi trong tương lai gần, lại phải ra mần thuê kiếm cháo ở Phú quốc, ông Khoái nhá. Hơn nữa, nếu có phạt chăng, là phải phạt những người như ông vì ông đã lỡ đẻ ra những đứa con, chứ đâu phải là đụng chút gì là phạt ngay giáo viên, bời họ là những người đang toát mồ hôi hột để dạy cho con ông, một sản phẩm đích thị là của ông?
Lời kết, thưa với cả hai ông Hương và Khoái:
Ai đó đã từng nói rằng, đây là “lỗi hệ thống”. Ngành giáo, ngành y, hay bất cứ ngành nào hiện nay đều có nhiều vấn đề hệ trọng, nếu không muốn nói là rất nghiêm trọng.
Các ông có vinh dự thay mặt cho nhân dân để phát biểu tại các cuộc họp với quan chức cấp cao, thì lời phát biểu của các ông cũng phải có tí tầm chứ, sao nại lói tào nao thế, các ông nhẩy?



Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

MONG ƯỚC ĐƯỢC THƯỢNG TỌA THÍCH THANH QUYẾT GỌI BẰNG “ĐỒNG CHÍ”!


Khoảng một tháng rưỡi nay, dư luận viên Vo Văn Ve nhà em tối mặt tối mũi lo chạy xe ôm kiếm tiền nuôi vợ con nên sao nhãng sự nghiệp bờ lốc bờ liếc. Hôm nay, trong lúc đang nằm thượt đuổi ruồi trên yên xe chờ khách, nhà em bỗng đọc được bài của báo Côngan Nhân dân, phỏng vấn Thượng tọa Đại biểu Quốc hội Thích Thanh Quyết, chợt thấy cảm xúc dâng tràn, và tự hứa tối nay phải viết mấy dòng để tỏ bày tâm tư.
Trong bài trả lời phỏng vấn, Thượng tọa Thích Thanh Quyết ca ngợi lực lượng công an đã có nhiều nỗ lực kiềm chế sự gia tăng tội phạm, đấu tranh khám phá án đạt tỉ lệ cao và đã ngăn chặn, khống chế các âm mưu, ý đồ hòng kích động, gây rối trật tự. Thượng tọa khẳng định: “Tôi thấy tình hình an ninh, chính trị ở ta rất ổn định, an toàn. Rõ ràng đời sống kinh tế, vật chất của ta còn những khó khăn nhưng an ninh quốc gia đảm bảo, chính trị ổn định, ngay người nước ngoài đến Việt Nam cũng vậy, họ rất yên tâm, không phải lo việc này việc kia”. Đề cập đến “các thế lực bên ngoài”, Thượng tọa Thích Thanh Quyết mạnh mẽ khẳng định: “Trên thực tế, chính những kẻ tung ra các luận điệu bịa đặt, vu khống đó mới vi phạm dân chủ nhân quyền nhất. Cái dân chủ, nhân quyền của Việt Nam phù hợp hoàn cảnh văn hóa, lệ nghi tôn giáo của người Việt Nam, họ không hiểu được hoặc cố tình không hiểu rồi cứ nhìn từ góc nọ sang góc kia”. Khi được hỏi về tình trạng đạo đức xã hội xuống cấp qua những vụ án man rợ, gây rung động gần đây, Thượng tọa Thích Thanh Quyết thẳng thắn chia sẻ: “Hiện nay trong xã hội, và thảo luận tại Quốc hội, nhiều ý kiến đại biểu cũng rất bức xúc, truy nguyên nguồn gốc nảy sinh những hành vi, nào là ngành y tế, nào ngành giáo dục, rồi văn hóa, kinh tế… Tức ngành nào cũng có chuyện này, chuyện kia mà thực ra là động đâu bung đấy. Cho nên bây giờ chúng ta phải tìm nguồn, kiểm tra lại tổng thể đạo đức con người để ta biết được đang cần gì, ta bắt đầu bước đi từ đâu, xử lý đến từng giai đoạn nào, lúc ấy mới biết được căn nguyên, cái mà các đại biểu nói là đạo đức xã hội xuống cấp”.
Tuy nhiên, điều làm cho nhà em sung sướng và tự hào nhất là Thượng tọa Thích Thanh Quyết đã gọi anh em trong ngành Công an là “đồng chí”: “ Những vụ án (lớn) như vậy chỉ lực lượng Công an mới khám phá được. Vụ án tham nhũng càng lớn, tính chất tinh vi, phức tạp càng cao. Lại được ‘bao bọc’ bởi nhiều yếu tố. Các đồng chí khám phá được bởi có chuyên môn nghiệp vụ, có nhân lực được đào tạo, tôi luyện tốt, có kinh nghiệm đấu tranh, khám phá án và có phẩm chất cao. Cho nên khi tung vào làm những vụ án đó, các đồng chí đã khám phá rất nhanh, phát hiện nhanh nhạy, điều tra làm rõ được hành vi phạm pháp của từng đối tượng. Đó là thành quả rất lớn của ngành Công an”.



Từ “đồng chí” chỉ được phát ra có hai lần thôi nhưng sao mà quí giá đến thế! Bởi lẽ nó được phát ra không phải từ những cán bộ chiến sĩ công an, quân đội hay là những đảng viên, mà lại từ một vị Thượng tọa đáng kính.
Hy vọng đây sẽ là tín hiệu khởi đầu cho một trào lưu mang tính cách mạng trong việc sử dụng những thuật ngữ tương tự nhằm nâng cao tính chiến đấu cho những người vốn hiền hòa như em và vợ em.
Càng hy vọng hơn, trong một ngày không xa nào đó, nhà em sẽ gặp và được Thượng tọa Thích Thanh Quyết bắt tay trìu mến: “Chào đồng chí Dư luận viên”! Khi đó, đảm bảo rằng nhà em sẽ vô cùng tự hào và trân trọng đáp lại: “Kính chào đồng chí”!

Dư luận viên VO VĂN VE.





Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

NHỮNG MÂU THUẪN KHÔNG THỂ GIẢI QUYẾT CỦA TRUNG QUỐC


Telegraph 28-10-13
China's impossible contradiction

Những mâu thuẫn không thể giải quyết của Trung Quốc

Ambrose Evans-Pritchard

Nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình sắp tiết lộ kế hoạch cải tổ kinh tế trên quy mô rộng lớn tại Hội Nghị Trung Ương 3 của Đảng vào tháng tới. Kế hoạch này sẽ tấn công vào con khủng long doanh nghiệp nhà nước và bộ máy xin cho của Đảng.
Tuy nhiên, ông ta vẫn muốn tăng cường sự kiểm soát chặt chẽ của một nhà nước độc tài một đảng, một hệ tư tưởng. Sau đây là bài tường thuật đáng chú ý của Hoàng Tương Duy trên tờ Tin Sáng Hoa Nam (South China Morning Post).
Trung tâm Nghiên cứu Phát triển Nhà nước (TTNCPTNN) vừa đưa ra lộ trình của các biện pháp cải tổ kinh tế. Đề xuất này được nghiên cứu, xem xét một cách nghiêm túc vì nó được chấp bút bởi không ai khác ngoài chính người có chủ trương cải tổ Lưu Vĩ cùng cánh tay phải của Chủ tịch Tập về các vấn đề kinh tế, ông Lưu Hạc.
Vấn đề ở đây là các đề nghị này mâu thuẫn với các phát hiện cốt lõi trong bản thông cáo chung của TTNCPTNN và Ngân Hàng Thế Giới. Bản đệ trình này chỉ ra rằng Trung Quốc sẽ không thành công khi nhảy vào giai đoạn phát triển kinh tế tiếp theo và sẽ suy thoái trong cái “bẫy lợi tức trung lưu” trừ khi Trung Quốc chấp nhận toàn bộ lối tư duy tự do hiện đại. Bản kiến nghị không nhắc trực tiếp đến vấn đề dân chủ, nhưng rõ ràng là có hàm ý như vậy.
Bản tường trình năm 2012 đã cảnh báo rằng Trung Quốc sẽ có nguy cơ chạm mức trần vô hình giống trường hợp Mỹ Latinh và Trung Đông sau thời kỳ phát triển vượt bậc trong hai thập niên 1960 và 1970. Trung Quốc sẽ không được như Nhật Bản, Hàn Quốc, là những nước hiếm hoi đã thoát khỏi tình trạng “đụng trần”. Bản báo cáo nêu rõ: “Khi mà các nước không có khả năng tăng năng suất lao động bằng cách đổi mới, họ sẽ rơi vào bẫy. Trung Quốc không phải chịu chung số phận đó (nếu áp dụng các chính sách đổi mới).”
Tất cả các lập luận đến nay đều trở nên rõ ràng. Lực lượng lao động rẻ từ khu vực nông thôn của Trung Quốc đang cạn kiệt. Bản báo cáo của TTNCPTNN đã chỉ ra rằng Trung Quốc đang đối mặt với tình trạng thay đổi nhân chủng trệch hướng, khi mà tỉ lệ người già sống phụ thuộc cao gấp đôi tỉ lệ ở Bắc Âu trong vòng 20 năm.
Bản báo cáo tiếp tục nói rằng Trung Quốc đã gặt hái thành quả từ nhân công rẻ sẵn có và sự phát triển dựa vào đầu tư, xuất cảng và sự tăng trưởng mang tính rượt đuổi. Trung Quốc còn có thể dựa vào nền kỹ thuật nhập cảng để tiếp tục đẩy mạnh phát triển (trung bình 10%/năm kể từ khi Đặng Tiểu Bình bắt đầu cuộc đột phá mở cửa kinh tế vào năm 1978). Bản phúc trình cho hay: “Trung Quốc đã đi đến một khúc ngoặt khác của con đường phát triển. Nó đòi hỏi một sự thay đổi chiến lược mới mang tính nền tảng.”
Như tôi đã từng trình bày, TTNCPTNN cho biết mức phát triển của Trung Quốc sẽ chậm xuống còn 7% vào cuối thập niên này và 5% vào cuối thập niên 2020 ngay cả nếu Trung Quốc cải tổ sâu rộng. Sự trì trệ sẽ xảy ra nếu Trung Quốc tiếp tục bám vào mô hình kinh tế và xã hội do nhà nước kiểm soát. TTNCPTNN cho rằng: “Những lực hỗ trợ cho sự tiến bộ nhanh chóng của Trung Quốc đang yếu dần. Sự kiểm soát tuyệt đối của chính quyền trong một số lãnh vực chính, trong giai đoạn đầu là lợi thế, tuy nhiên trong tương lai rất có thể trở thành hàng rào cản trở sự sáng tạo. Vai trò của khu vực tư nhân rất quan trọng vì sự sáng tạo trong lĩnh vực kỹ thuật hoàn toàn khác biệt về bản chất so với giai đoạn chạy đua để bắt kịp công nghệ thế giới. Đây không phải việc có thể hoàn thành bằng sự kế hoạch hóa của chính phủ.”
Xem ra ông Tập Cập Bình nghĩ rằng ông có thể loại bỏ một nửa những thứ này, và lựa chọn một số cải tổ thuận lợi nhất mà ông nghĩ có thể tạo ra phát triển trong khi bóp nghẹt báo chí, Internet, tự do khoa học, và làm sống lại các cuộc “tự phê bình” theo kiểu Mao-ít để kiểm soát chặt chẽ toàn bộ đảng. Người ta nhìn thấy rõ rệt sự tái hồi của chủ nghĩa Lê-nin. Vụ xử lý một nhà báo của Tin Nhanh Quảng Châu (Guangzhou Express) trong tuần này, khi người đó buộc phải thốt ra những lời ngớ ngẩn trong một màn thú tội được thu hình có công an theo dõi kèm theo những thủ tục truy tố bị lên án, đã mang mầu sắc Cách Mạng Văn Hóa nặng nề.
Chắc chắn phải có sự đánh đổi: hoặc Đảng Cộng Sản Trung Quốc phải từ bỏ bớt sự kiểm soát về các mặt chính trị xã hội để cho phép “tinh thần sáng tạo” phát triển; hoặc những cuộc cải tổ sẽ bị thoái hóa thành những bùa phép vô nghĩa và những lời phát biểu khoa trương nhảm nhí, khiến Trung Quốc rơi vào cái bẫy “lợi tức trung lưu”. Chúng ta đang ở thời điểm mà Trung Quốc phải đưa ra quyết định. Hãy dõi theo sát những thông tin từ Hội nghị Trung Ương 3.

TRẦN NGỌC ANH dịch
PHONG VỆ nhuận sắc