Thứ Tư, ngày 16 tháng 1 năm 2013

XÃ LUẬN ĐẦU TAY CỦA MỘT DƯ LUẬN VIÊN: CỰC LỰC PHẢN ĐỐI TÒA ÁN TỐI CAO RA LỆNH BẮT THỦ TƯỚNG Ở … PAKISTAN

Mình đã viết đơn xin được làm Dư luận viên, nhưng chưa co kết quả. Trong thời gian chờ đợi, mình “bấm nút”, “phản ứng nhanh” bằng bài viết ngắn gọn và súc tích này, coi như thêm một tài liệu minh chứng cho cái “lăng nực” nhỏ bé của mình, nhằm làm cho hồ sơ xin việc của mình tăng thêm phần giá trị. Cũng có thể coi đây là bài Xã luận đầu tay trong cuộc đời làm Dư luận viên của mình. Kính mời bà con góp ý, mình xin cảm ơn “nắm nắm”.
Quả thật, rằng thì là không thể nào tin được. Một chuyện vô cùng động trời vừa xảy ra ngày hôm qua, thứ ba 15-1-2013: Tòa án tối cao ra lệnh bắt Thủ tướng về tội tham nhũng, ở … Pakistan.
Do thời gian gấp gáp, chưa có điều kiện tìm hiểu nên chưa biết Chánh án tòa án tối cao Pakistan là ai cũng như vị Thủ tướng tên là gì. Nhưng việc Chánh tòa tối cao ký lệnh bắt Thủ tướng là một việc làm không thể nào, không bao giờ có thể được đông đảo nhân dân ta, ấy lộn, nhân dân Pakistan chấp nhận và dung thứ. Đây là một việc làm hết sức nóng vội, hấp tấp, cho thấy một bản lĩnh chính trị cực kỳ non kém và non nớt, chẳng khác gì vác gậy chống trời. Thông qua sự kiện này, Tòa án tối cao (đương nhiên là của Pakistan) đã giáng một cú thôi sơn vào uy tín của Đảng Nhân dân Pakistan, của Nhà nước Pakistan đối với toàn thể nhân dân (Pakistan), làm cho thị trường chứng khoán ngay trong ngày 15-1-2013 bị sụt giảm 500 điểm.
Mà, Thủ tướng (Pakistan) có tội tình gì kia chứ. Lệnh bắt ghi rõ tội danh tham nhũng, nhận lại quả trong các dự án điện, khi ông còn làm Bộ trưởng Bộ Nước và Năng lượng. Rõ ràng Tòa án tối cao đã có một cái nhìn hiết sức thiên kiến đối với Thủ tướng, việc nào đã qua thì cứ để nó qua, chứ cày xới lại chuyện cũ như thế phỏng có ích gì, cũng đâu có làm cho ai vui. Vả lại, mấy đồng lại quả vặt vãnh có đáng là bao, mà cứ thích làm cho lớn chuyện. Giá trị kinh tế của vụ việc là rất nhỏ, nhưng thiệt hại về chính trị mà Tòa án tối cao gây ra trong việc này lại quá lớn. Đây là kết quả của một cung cách làm việc nguyên tắc, máy móc, cứng nhắc và cứng đờ, không khoa học và linh hoạt, biết người biết ta. Nó là hệ quả của một lối tư duy yếu kém về bản lĩnh chính trị, dốt nát về chuyên môn luật pháp. Đặc biệt quyết định sai trái này rất dễ bị những thế lực thù địch lợi dụng nhằm chống phá nhà nước Pakistan.
Việc ban hành quyết định một cách hồ đồ của Tòa án tối cao không phải là lần đầu. Mới cách đây chưa đầy một năm, Tòa án này cũng đã ban hành quyết định, yêu cầu Thủ tướng (tiền nhiệm) từ chức. Rõ ràng, những sai phạm của Tòa án tối cao Pakistan là có hệ thống. Không thể loại trừ khả năng có bàn tay tình báo của nước ngoài trong những quyết định tai hại nói trên.
Đảng cầm quyền, Nhà nước và toàn thể nhân dân Pakistan cực lực phản đối, và yêu cầu Tòa án tối cao Pakistan rút lại ngay lập tức quyết định bắt Thủ tướng, một quyết định hết sức tào lao vô nghĩa trong bối cảnh chính trị Pakistan hiện nay. Không thể nào chấp nhận một quyết định coi thường hiến pháp, luật pháp và đặc biệt là coi thường lãnh đạo đất nước Pakistan.
Kẻ nào gây gió, ắt phải gặt bão !

1 nhận xét:

nguyenthanhthanhson nói...

vua hùng đã nói; bài hay thế mà thần dân không ai còm.